Mười lẻ một đêm (30)
Thằng bé hàng xóm - Cứu tinh sành điệu.
Độc giả đã biết ngay từ đầu rằng hai người phải bòn vét mới đủ thực phẩm cho hai ngày đầu. Từ ngày thứ ba họ bắt đầu tính đến việc ninh một đôi giày da trong nồi áp suất. Đã định bỏ nốt con cá Nam Mỹ ăn thịt người vào nồi áp suất mà ninh. Bình thường nó chỉ là một thứ tiêu bản, một vật trang trí trong phòng. Họa Sĩ Trồng Chuối đi Mỹ làm triển lãm mua về kỷ niệm. Bây giờ thì cả giầy da của gã lẫn con cá kỷ niệm đều có thể phải đem ninh nhừ.
Chị đã đọc ở đâu đó về những con tàu lạc lối giữa biển. Thủy thủ phải lôi tất cả những gì là đồ da ra để ninh. Đi lạc trên Bắc Cực trong sa mạc chẳng hạn. Anh thì nghe nói về những cuộc bao vây phong tỏa. Thành Lêningrađ trong chiến tranh thế giới thứ hai chẳng hạn. Chiến sĩ ta mắc kẹt mấy chục ngày trong căn nhà hoang thời chống Mỹ chẳng hạn. Cũng phải tự tìm ra những gì thay cho thực phẩm trước khi phá vây.
Không phải là họ không nghĩ đến cách tự phá vây. Biết lúc nào tay họa sĩ chủ nhà mới trở về. Rất có thể là chỉ một lát nữa thôi. Ngày nào họ cũng thầm khấn rằng hôm nay anh ta sẽ trở về. Phải mất tám ngày khấn khứa đầy hy vọng trong tuyệt vọng. Hết ngày thứ nhất anh đã nghĩ cách thoát vây. Không thể hét lên với bà mẹ họa sĩ ở căn hộ bên phải. Không thể hét lên với hàng xóm ở bên trái. Gọi giúp cho chúng tôi ông họa sĩ, bảo ông ấy về mở cửa cho chúng tôi ra. Bà mẹ sẽ chạy sang. Hàng xóm sẽ xộc sang. Hai vị là ai, ở đâu đến đây? Sao lại mò vào nhà người khác khi người ta đi vắng? Nếu khai là họa sĩ cho chúng tôi vào nhà, rồi họa sĩ đi có việc thì sẽ có người không tin. Có người sẽ bảo tôi tin rồi, nhưng mời hai vị đi ra công an phường để trình bày sự việc. Tên tuổi hai người sẽ bị ghi vào sổ, lời khai sẽ bị ghi âm, chữ ký phải lưu lại. Từ đó người ta sẽ biết hai người này vào căn hộ này để ngủ với nhau. Từ đó họ sẽ lần ra tung tích của anh của chị. Chuyện sẽ tung tóe ra. Ôi thôi. Thôi.
Anh đã nghĩ đến việc trèo xuống qua ban công. Nửa đêm. Lấy hết vải trải giường, lấy hết mấy bộ quần áo của họa sĩ, cởi bớt quần áo ngoài của mình. Bện thành dây. Thòng từ ban công xuống. Chỗ vải vóc bòn vét kể ra cũng đủ gần hai mươi mét chiều cao từ tầng sáu xuống đến mặt đất. Nhưng cuộc phiêu lưu vặn vẹo gần hai mươi mét ấy thật quá sức phụ nữ. Không có gì đảm bảo là chị sẽ không rụng nửa chừng. Đấy là không nói một người có thể thoát một người có thể bị bảo vệ bắt, chưa nói cả hai đều bị bắt. Kịch bản đưa về trụ sở công an phường lặp lại. Mức độ nghiêm trọng ê chề hơn.
Hai người nấn ná ở lại, tự chấp nhận tình trạng bị phong tỏa. Chấp nhận. Cũng còn vì không ai nghĩ chủ nhà lại có thể biến đi lâu đến thế. Anh ta có thể đãng trí, có thể vui đâu chầu đấy ghé vào uống rượu với bạn bè, có thể say rượu qua đêm. Tưởng tượng ra mà tự giải thích cho nhau. Chờ hết một ngày. Chờ hết hai ngày. Chờ hết ba ngày. Ngày thứ hai đã gợn nghĩ hay là nó đâm đầu vào ô tô nó chết ở đâu rồi. Nghĩ đi thì ác, nghĩ lại thấy dại. Nó chết thì người ta đã sang mở phòng này làm inh ỏi cả lên. Hai người không biết chuyện họa sĩ đã có tiền sự: đang uống rượu với đối tác bỏ ra ngoài rồi bay luôn vào Sài Gòn. Lần đi Sài Gòn ấy gã đi với anh. Nhưng anh không hề biết gã bỏ ngang một bữa nhậu để đi.
Hai con người bị mắc kẹt không có đủ trí tưởng tượng để thả cho nó bay xa hơn. Loại bỏ ngay phương án leo nhà cao tầng hoặc tri hô cho hàng xóm biết. Chọn phương án ở lại trong vòng vây. Ăn no ngủ kỹ chờ chủ nhà về giải phóng. Chắc là y sắp về. Sắp rồi. Sắp.
Ngủ kỹ thì có thể. Nhưng làm sao mà ăn no? Thực phẩm đã bòn vét mút mát đến từng cái xương vịt. Hết ngày thứ hai thì cũng hết thực phẩm. Hết hoàn toàn. Ngày thứ ba nếu phải ninh giày da ninh con cá tiêu bản thì nhớ bỏ cả đống xương vịt vào mà ninh.
Nhưng mà may quá. Cuộc phiêu lưu của hai người lên tột đỉnh mà không đến mức phải nếm mùi đôi giày da ninh nhừ. Ông thần bếp hiện ra trong cái lốt một thằng bé khoảng mười lăm tuổi. Đúng vào ngày thứ ba.
(Còn tiếp)
Hồ Anh Thái (Trích Mười lẻ một đêm)
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét